Cái mà cộng đồng CNTT đang thấy thiếu hiện nay chính là "chất lửa" trong những chính sách và hành động. Bầu nhiệt huyết của những người làm CNTT đang cần được hâm nóng.
Tròn 8 năm về trước, ngày 17/10/2000, Bộ Chính trị (khóa VIII) đã ban hành Chỉ thị số 58/CT-TW về đẩy mạnh ứng dụng và phát triển CNTT phục vụ CNH, HĐH trong giai đoạn 2000-2005, với quan điểm "ứng dụng và phát triển CNTT ở nước ta nhằm góp phần giải phóng sức mạnh vật chất, trí tuệ và tinh thần của toàn dân tộc, thúc đẩy công cuộc đổi mới, phát triển nhanh và hiện đại hóa các ngành kinh tế...".
Không kể đến Nghị quyết 07/CP trước đó mấy tháng của Chính phủ đặt nền móng xây dựng ngành công nghiệp phần mềm Việt Nam, ngay sau Chỉ thị 58, hàng loạt các chính sách đã được các cơ quan Chính phủ ban hành nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho ứng dụng và phát triển CNTT, như chính sách về công nghiệp phần mềm, công nghiệp phần cứng, kế hoạch tổng thể ứng dụng CNTT, Đề án tin học hóa quản lý hành chính nhà nước (Đề án 112), thúc đẩy phát triển Internet và viễn thông tại Việt Nam... Những Chỉ thị, nghị quyết, chính sách được ban hành dồn dập chỉ trong một thời gian ngắn khi đó đã thực sự tạo nên một không khí "sục sôi cách mạng" và niềm hy vọng vào những chuyển đổi lớn lao của nền CNTT Việt Nam.
Sau 8 năm, nhìn lại những người trong cuộc có quyền tự hào về những đổi thay lớn lao đó. Đơn cử, nếu như năm 2000 cả nước mới có khoảng 210 đơn vị làm phần mềm, dịch vụ, với tổng số người làm phần mềm khoảng 4.200 người và năng suất trung bình khoảng 6.400 USD/người/năm (theo số liệu của Hội Tin học TP. HCM), thì đến năm 2007-2008, chúng ta đã cán đích 500 triệu USD doanh số phần mềm - dịch vụ, với hàng ngàn doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh trong lĩnh vực này. Nếu như tháng 6/2001 cả nước mới có khoảng 150 ngàn người dùng Internet (chủ yếu là quay số trực tiếp dial-up) với tỷ lệ dân số sử dụng Internet là 0,19% thì đến tháng 5/2008, cả nước đã có xấp xỉ 20 triệu người dùng Internet (chủ yếu là dịch vụ Internet băng rộng) và tỷ lệ dân số sử dụng Internet là 23,5%. Nếu như năm học 2001 cả nước chỉ có khoảng 2.500 kỹ sư CNTT tốt nghiệp thì đến nay, mỗi năm có vài chục ngàn người nhận được bằng cấp, chứng chỉ CNTT ở nhiều loại trình độ, cấp học và ngành học... Tư tưởng "quản lý phải theo kịp với sự phát triển" từ Internet đã lan sang nhiều lĩnh vực khác, gỡ bỏ những rào cản và sức ì không đáng có ở các cơ quan quản lý và trở thành một trong những động lực quan trọng thúc đẩy ứng dụng và phát triển CNTT.
Tuy nhiên, nói như thế không có nghĩa tất cả đều là thành tích, đều được tô màu hồng. Có nhiều cơ hội phát triển chúng ta tiếc nuối vì đã bỏ lỡ, có những bài học thất bại chúng ta hoàn toàn có thể tránh được nếu những người có trách nhiệm có đủ tỉnh táo và cộng đồng có đủ dũng cảm để phản biện. Có những con người có thể tránh được những lỗi lầm nếu họ không quá sa đà vào những chuyện chẳng dính dáng gì đến CNTT... Dẫu sao, những gì mà CNTT đã thẩm thấu và phát huy hiệu quả trong nhiều lĩnh vực của đời sống kinh tế - xã hội trong buổi đầu sơ khai ấy cũng rất đáng được ghi nhận.
Giờ đây, khi ngành công nghiệp CNTT Việt Nam đã có vị trí trên bản đồ thế giới, ứng dụng CNTT đã bước đầu lan tỏa thì việc ban hành dồn dập chính sách như 8 năm về trước cần phải được thay thế bằng những hành động thiết thực và cũng cần dồn dập không kém. Tuy nhiên, cái mà cộng đồng CNTT đang thấy thiếu hiện nay chính là "chất lửa", bầu nhiệt huyết và chất "phong trào cách mạng" trong những chính sách và hành động đó. Có lẽ, hơn lúc nào hết cần phải thổi lửa và hâm nóng bầu nhiệt huyết của những người làm và ứng dụng CNTT, để tạo nên những cú hích, những sức bật mới.