Đây không phải là dự án đầu tiên về phát triển mã hoá lượng tử. Trước đó, MagiQ Technologies đã từng bán ra thị trường một hệ thống tương tự. Gần đây, một nhóm liên minh tại châu Âu cũng tiến hành cuộc giao dịch chuyển khoản ngân hàng đầu tiên bằng phương pháp mã hoá lượng tử.
Tuy nhiên, Dự án Boston của hai ĐH Harvard và Boston, cùng BBN dẫu chỉ mới hạn chế trong phạm vi ba địa điểm này song vẫn được đánh giá là hệ thống tích hợp Internet đầu tiên có thể chạy liền mạch giữa nhiều địa điểm khác nhau và cách xa nhau.
Cứ mỗi tuần, các nhà nghiên cứu lại nhóm họp tại BBN. Trong phòng họp, một bộ máy phát và máy thu có tên "Alice và Bob" - chiếm lĩnh hai cái bàn to, đấu nối với nhau thông qua các sợi cáp buông xuống loà xoà từ trần nhà. Họ thảo luận về các loại sâu mạng, về vấn đề thiếu năng lượng và tiến trình phát triển những thiết bị mới bổ trợ cho hệ thống. Họ thậm chí còn tuyển dụng cả một nhóm hacker nội bộ chuyên tìm cách xâm nhập hệ thống.
TS Myer cho biết dự án này liên quan đến rất nhiều kiến thức và học thuyết trung tâm của vật lý học, song giờ vẫn còn quá sớm để biết được chính xác hướng phát triển của nó. Rất có thể mạng siêu bảo mật sẽ được đưa vào sử dụng với mục đích thương mại song ngay lúc này, chi phí cùng độ phực tạp của nó sẽ khiến đối tượng người sử dụng chỉ giới hạn khoanh vùng trong những khách hàng "nặng túi" như chính phủ và các tập đoàn cỡ bự mà thôi.
Mặc dù vậy, theo cảnh báo của Carl J. Williams, một nhà vật lý học tại Viện Chuẩn và Công Nghệ Quốc gia, người cũng đang tiến hành nghiên cứu độc lập về mã hoá lượng tử tốc độ cao thì nếu các nhà khoa học chỉ phát triển một siêu máy tính lượng tử cá nhân, giới hacker sẽ dễ dàng lợi dụng nó để bẻ gãy các chuẩn mã hoá hiện có.
Theo lý thuyết, máy tính lượng tử cũng có thể trở nên thông dụng như máy tính để bàn của ngày hôm nay. Hơn nữa, không hề có rào cản nào về mặt kỹ thuật để ngăn trở việc sử dụng công nghệ mã hoá lượng tử một cách rộng rãi. Với giới khoa học, vấn đề chỉ là "khi nào" chứ không còn là "nếu có thể" nữa.